Phụ nữ Việt Nam thực sự

~Bài nghị luận của anh I-van Tùng, cháu họ của Y Moan, chắt của I-van-hô

Mới vài tháng trước, một hot gơn đã ra tuyên ngôn không độc lập, quyết sống ngoan và dựa vào người khác, nhận được sự ủng hộ của nhiều người cùng ý tưởng rằng phụ nữ thì phải “ngoan”. Cũng trong vài năm trở lại đây, thi thoảng báo chí lại đăng bài về những cờ-líp, tin tức xoay quanh việc các em nữ sinh bé bỏng, đáng iu của chúng ta đàn áp, đánh đấm, bắt các em xinh tươi không kém phải quỳ xuống xin lỗi, khóc lóc, đá vào mặt vào bụng, vv vô cùng tàn ác. Trước hiện tượng đó, các nhà báo, nhà giáo và đặc biệt là những người-tự-nghĩ-mình-là-nhà-gì-đấy, còn gọi là “công dân mạng”, đồng loạt lên tiếng phản đối. Họ chửi bới, lên án, đòi có những sự trừng phạt thích đáng đối với những em nữ sinh đáng yêu từng ấy. Họ kêu gọi là mất hết thuần phong mỹ tục, cho rằng phụ nữ Việt Nam phải thùy mị nết na, hiền lành dịu dàng. Người viết bài xin đặt ra câu hỏi, những cái thứ thùy mị nết na đấy lấy ở đâu ra?

Hoàng Thuỳ Linh thể hiện khả năng cầm súng

Tôi xin khẳng định rằng, nói về phụ nữ Việt Nam mà áp những cái chuẩn mực thùy mị nết na, hiền lành dịu dàng là sự sỉ nhục lớn với văn hóa Việt Nam. Từ thưở mở cõi, Lạc Long Quân lấy Âu Cơ, sinh ra trăm trứng, nở trăm con, sau vì không hợp nhau, hai vợ chồng đưa nhau ra tòa ly hôn, năm mươi con theo cha xuống biển, năm mươi con theo mẹ lên núi. Con cả theo mẹ, xưng làm Hùng Vương, định đô ở Phong Châu. Như vậy từ những ngày đầu mở cõi, Âu Cơ đã chiếm phần hơn trong việc chia tài sản. Từ đó trở đi dân gian, tục ngữ của chúng ta cũng có biết bao nhiêu câu ca ngợi vai trò của người phụ nữ: “lệnh ông không bằng cồng bà”, “giặc đến nhà đàn bà cũng đánh”

Ngô Thanh Vân cho biết :”Cô Tấm cũng có võ”, trong khi Thành Lộc chỉ dám cười duyên không nói gì

Chỉ liếc qua kho tàng chuyện cổ dân gian, cũng có biết bao tấm gương về bản lĩnh người phụ nữ. Trong truyện Tấm Cám, khi nhà vua oai phong chỉ dám cưỡi ngựa lượn đường, trà chanh đọc báo, thì hai chị em Tấm Cám giết nhau năm lần bảy lượt bằng những thủ đọan tàn bạo. Giả sử hai chị em sống thời nay, thì sẽ tạo một cơn bão truyền thông hơn đứt Nguyễn Văn Luyện với những tít bài như “Vì giỏ tép mất tình chị em”, “Ngã từ lưng chừng cau, nạn nhân chưa kịp kêu đau đã chết”, “Kinh hoàng trong mắm có thịt người, cơ quan kiểm dịch đang vào cuộc”, hay “Có hay không việc một bà già trồng thị được hot gơn?”  Cả câu chuyện có ba người phụ nữ thật lắm mưu mô, chỉ phảng phất vài hình bóng những người đàn ông hiền lành, chỉ biết đem quần áo đẹp và hài lụa hàng hiệu cho hot gơn, khi vợ chết chỉ biết lấy vợ mới không dám có phản ứng gì. Tương tự, Mai An Tiêm hay Lang Liêu với vua cha thì bật như tôm, nhưng việc trong nhà nhất nhất đều hỏi ý kiến vợ rồi mới dám làm. Hai chàng trai đó sau đều nên người cả.

Mai An Tiêm bê dưa hấu đi bán trong khi vợ đứng thu tiền

Một số người cho rằng chuyện cổ tích, chuyện dân gian đều là hư cấu, không đáng tin, vậy tôi xin đưa ra những dẫn chứng lịch sử.

Hai Bà Trưng dưới sự giúp đỡ của mẹ là bà Man Thiện, đã đứng lên khởi nghĩa, Hai Bà cưỡi voi ra trận, đuổi cả thái thú ra ngoài bờ cõi. Tiếp nối sau Hai Bà Trưng, là Bà Triệu. Bà là gái Thanh Hóa hung dữ ghê gớm, cãi chị dâu, ép anh trai khởi nghĩa, bắt voi trắng một ngà, khiến lũ Khựa phải than:

Hoành qua đương hổ dị,
Đối diện Bà vương nan.

Dịch:

Múa giáo đánh cọp dễ,
Đối mặt Vua Bà thì thực khó.

Ý chúng nó là Bà Triệu dữ hơn cả cọp.

“Cọp thì nhằm nhò gì, voi còn phải để Bà Triệu cưỡi”- Siêu voi hậm hực trả lời phỏng vấn của Tin Khó Tin

Kế đến là thái hậu Ỷ Lan, không hung dữ như bà Trưng bà Triệu, nhưng cũng hiểm ác không thua gì cô Tấm.Ỷ Lan đẩy Vợ cả và 72 cung nữ bị chôn sống, trị nước vững vàng. Lý Thánh Tông là chồng, đi đánh giặc nửa đường quay về, ngồi nghĩ tới cảnh bị vợ đay nghiến mắng chửi, đành tiếp tục quay lại đánh Chiêm Thành. Thế mới biết vợ còn đáng sợ hơn cả giặc.

Trong thời kì hiện đại, lịch sử văn học nước nhà đầy rẫy những tiếng than của những người đàn ông bị đàn áp. Ví dụ trong truyện ngắn “Vợ Nhặt” (Kim Lân) vợ anh Tràng ăn liền bốn bát bánh đúc, về nhà hôm trước thì hôm sau cho mẹ chồng ăn cám. Anh Tràng hôm sau tự dưng muốn đi chống Nhật, chắc sau một đêm hiểu rằng vợ mình ác hơn phát xít. Ngô Tất Tố cũng bừng bừng khí thế viết tác phẩm “Tắt Đèn” để phản ánh việc một người phụ nữ dám đánh lính lệ, đạp quan huyện, lên phố làm ô-sin thì đẩy cả ông chủ trong khi chồng chị sợ quá chỉ dám nằm còng queo.

Còn qua tác phẩm “Tỏa Nhị Kiều” của Xuân Diệu, chúng ta thấy tiêu chí phụ nữ Hà Nội lý tưởng của những năm trước khác hẳn những gì mà giới truyền thông đang truyền bá. Người phụ nữ mà Xuân Diệu mơ ước là:

“Giá họ đừng hiền lành như thế thì hơn, giá họ đàng điếm, hung dữ, trơ trẽn, lẳng lơ tôi sẽ được vui … Tôi sẽ được cười nếu thấy họ đi đua xe đạp, tôi sẽ được thản nhiên, nếu thấy họ đỏm dáng chòng ghẹo bất cứ người nào. Tôi ước được gặp họ chửi mắng người ở, đánh đập con sen tôi mong họ ngoa mồm lên, lay động hai cặp môi đắp son đỏ choét. Tôi muốn mặt họ bự phấn, tôi cầu cho họ làm bộ làm tịch, lố lăng bao nhiêu cũng được”

Nói qua nói lại chỉ để nhận thấy rằng, phụ nữ Việt Nam vốn không có truyền thống dịu dàng, nhẹ nhàng yểu điệu. Việc bắt họ phải “ngoan” hay dịu dàng là do nhiều người nhiễm tư tưởng đạo Khổng từ Trung Quốc rồi tuyên truyền với mục đích gây rối, tạo mối chia rẽ trong cộng đồng người Việt, nặng thì có thể dẫn tới nội chiến, nhẹ thì làm thui chột ý chí của trên 50% dân số Việt Nam.

Trở lại xã hội hiện nay, tôi khuyến nghị các anh đàn ông con trai, nên gạt bỏ tư tưởng cổ hủ, lạc hậu, góp phần giữ gìn truyền thống dân tộc. Chị em phụ nữ nên vùng dậy, giành quyền làm chủ, bảo vệ chính mình. Còn về quan điểm cá nhân tôi, tôi xin theo nhà văn Vũ Trọng Phụng: “Phụ nữ nghĩa là vợ con chị em người khác chứ không phải vợ con chị em của tôi. Gia đình tôi thì cứ phải theo cổ, không được có hạng đàn bà ăn mặc tân thời nay khiêu vũ, mai chợ phiên, rồi về nhà chửi lại mẹ chồng bằng những lý thuyết bình quyền với giải phóng.” (Số đỏ – Vũ Trọng Phụng)

 Còn bạn, theo bạn phụ nữ Việt Nam thực sự phải như thế nào?

Bình Luận

bình luận

7 comments for “Phụ nữ Việt Nam thực sự

  1. Phi Long
    July 25, 2012 at 9:38 am

    Thật sự giống như nam giới, phụ nữ cũng đừng vin vào một chuẩn mực chung nào cả, ai cũng có một lối suy nghĩ, hành xử khác nhau, cái đó sẽ tạo ra sự đa dạng, bổ trợ và phát hiện những điểm yếu, điểm cản trở phụ nữ Việt. Lối mòn hay lối suy nghĩ đám đông, rằng là phụ nữ -ta phải này, phải nọ sẽ ko những hại họ, hại trong tư tưởng. Phụ nữ muốn thành công đôi khi biết vượt qua định kiến xã hội, lẳng lơ hay mặt phấn môi son đơn giản chỉ là một công cụ trong vô vàn cách để phụ nữ đối mặt với xã hội và con người. Đúng hay sao đôi khi không tuyệt đối hoàn toàn!

  2. Anonymous
    July 25, 2012 at 10:50 pm

    Le Van Luyen chu hong phai Nguyen, TKT a.

  3. thudinh
    August 1, 2012 at 4:23 pm

    Tình cờ lạt vào trang này, cười muốn vêu mõm, xin cám ơn!

  4. August 3, 2012 at 8:57 am

    Mấy bài viết trang này hay quá

  5. Sơn Trần
    September 16, 2012 at 7:52 pm

    like: “Vì giỏ tép mất tình chị em”, “Ngã từ lưng chừng cau, nạn nhân chưa kịp kêu đau đã chết”, “Kinh hoàng trong mắm có thịt người, cơ quan kiểm dịch đang vào cuộc”, hay “Có hay không việc một bà già trồng thị được hot gơn?”

  6. October 20, 2012 at 4:25 pm

    like mạnh với post này

  7. Vũ Thị Hoàng Lan
    December 6, 2012 at 9:29 am

    Đúng là không nên lấy mấy cái chuẩn đạo đức xưa cũ để áp đặt vào phụ nữ VN bây giờ. Cứ như tôi, chưa chồng nhưng vẫn lên giường với đàn ông nào mình thích, đâu phải là trắc nết như nhiều người mắng tôi. Tôi thích và tự nguyện cũng như người đàn ông kia tự nguyện, có ép buộc gì. Thời nay mà cứ lấy những Công- dung- ngôn- hạnh, tam tòng tứ đức kiều đó thì chỉ có vào bảo tàng mà sống.
    Dàn bà dựa vào dàn ông cũng chẳng sao, mà đàn ông dưa vào đàn bà cũng không có gì ầm ĩ.

Leave a Reply

Your email address will not be published.